Phân tích nhân tố khám phá (Exploratory Factor Analysis – EFA) là một kỹ thuật thống kê được sử dụng phổ biến nhằm xác định cấu trúc tiềm ẩn bên trong tập dữ liệu quan sát. Trong nghiên cứu định lượng, cách chạy EFA cho biến phụ thuộc đóng vai trò quan trọng trong việc kiểm tra tính hợp lý và giá trị hội tụ của thang đo trước khi tiếp tục các bước phân tích nâng cao. Việc nắm vững cách chạy EFA không chỉ giúp bạn tránh sai sót phương pháp mà còn nâng cao độ tin cậy cho toàn bộ mô hình nghiên cứu.
Bài viết này được biên soạn theo hướng dẫn thực hành chuẩn, phù hợp cho sinh viên, học viên cao học và người làm nghiên cứu đang sử dụng SPSS, đồng thời tham khảo các quy trình phổ biến tại chayspss. Nội dung sẽ tập trung làm rõ cách chạy EFA cho biến phụ thuộc một cách chi tiết, dễ hiểu và đúng chuẩn học thuật.
Các câu hỏi thường gặp khi chạy EFA cho biến phụ thuộc
Một trong những thắc mắc phổ biến nhất của người mới tiếp cận EFA là liệu cách chạy EFA cho biến phụ thuộc có gì khác so với biến độc lập hay không. Trên thực tế, cách chạy EFA là hoàn toàn giống nhau cho cả hai loại biến. SPSS không phân biệt biến phụ thuộc hay biến độc lập trong quá trình phân tích nhân tố, mà chỉ dựa trên tập biến quan sát được đưa vào phân tích.
Một câu hỏi khác thường xuyên được đặt ra là: nếu biến phụ thuộc chỉ được đo bằng một câu hỏi thì có cần chạy EFA hay không. Câu trả lời là không. EFA chỉ có ý nghĩa khi một khái niệm được đo lường bởi tối thiểu từ ba đến bốn biến quan sát. Nếu chỉ có một biến đơn lẻ, việc chạy EFA không đáp ứng điều kiện kỹ thuật và cũng không mang lại giá trị phân tích.
Hướng dẫn cách chạy EFA cho biến phụ thuộc trong SPSS
Để minh họa cách chạy EFA, giả sử bạn đang làm việc với một tập dữ liệu khảo sát và biến phụ thuộc được đo bằng bốn biến quan sát, chẳng hạn như HAILONG1, HAILONG2, HAILONG3 và HAILONG4. Đây là các câu hỏi đại diện cho mức độ hài lòng của người trả lời.

Sau khi mở file dữ liệu trong SPSS, bạn tiến hành thực hiện cách chạy EFA theo các bước tiêu chuẩn dưới đây. Quy trình này áp dụng chung cho mọi nghiên cứu sử dụng EFA và không phụ thuộc vào bản chất của biến là phụ thuộc hay độc lập.
Đầu tiên, trên thanh menu của SPSS, bạn chọn Analyze, sau đó chọn Dimension Reduction và tiếp tục chọn Factor. Đây là đường dẫn chính để truy cập chức năng phân tích nhân tố trong SPSS.

Tiếp theo, bạn đưa toàn bộ các biến quan sát của biến phụ thuộc, cụ thể là HAILONG1 đến HAILONG4, vào khung Variables. Việc đưa đúng và đủ các biến là điều kiện tiên quyết để cách chạy EFA cho ra kết quả chính xác.

Sau đó, bạn tiến hành thiết lập các tùy chọn cần thiết. Trong tab Descriptives, bạn tích chọn KMO and Bartlett’s test để kiểm tra mức độ phù hợp của dữ liệu với phân tích EFA. Trong tab Extraction, bạn chọn phương pháp Principal Component Analysis, đây là phương pháp trích nhân tố phổ biến và dễ diễn giải. Ở tab Rotation, bạn chọn Varimax nhằm tối đa hóa sự phân biệt giữa các nhân tố. Tab Options có thể để mặc định nếu không có yêu cầu đặc biệt.
Khi hoàn tất các thiết lập, bạn nhấn OK để SPSS thực hiện phân tích. Đây là bước cuối cùng trong quy trình thao tác của cách chạy EFA cho biến phụ thuộc.
Diễn giải kết quả EFA cho biến phụ thuộc
Sau khi chạy EFA, SPSS sẽ trả về nhiều bảng kết quả khác nhau. Để đánh giá đúng cách chạy EFA, bạn cần tập trung vào ba nhóm kết quả chính: kiểm định KMO và Bartlett, phương sai trích cùng Eigenvalue, và ma trận tải nhân tố.
Ở bảng KMO và Bartlett, chỉ số KMO phản ánh mức độ phù hợp của dữ liệu cho phân tích nhân tố. Giá trị KMO lớn hơn 0.5 được xem là đạt yêu cầu. Nếu KMO đạt khoảng 0.7 đến 0.8, dữ liệu được đánh giá là phù hợp tốt. Bên cạnh đó, kiểm định Bartlett cần có giá trị Sig. nhỏ hơn 0.05 để khẳng định các biến quan sát có mối tương quan đủ mạnh để tiến hành EFA.
Tiếp theo, bạn xem xét bảng Total Variance Explained để đánh giá Eigenvalue và tổng phương sai trích. Trong cách chạy EFA, chỉ những nhân tố có Eigenvalue lớn hơn 1 mới được giữ lại. Đồng thời, tổng phương sai trích cần đạt tối thiểu 50% để đảm bảo thang đo giải thích được phần lớn biến thiên của dữ liệu, theo khuyến nghị của Hair và cộng sự.
Cuối cùng, bạn phân tích bảng Rotated Component Matrix để xem hệ số tải nhân tố (factor loading) của từng biến quan sát. Trong cách chạy EFA cho biến phụ thuộc, các biến có factor loading lớn hơn 0.5 được xem là đạt yêu cầu và có thể giữ lại cho các bước phân tích tiếp theo. Nếu một biến có hệ số tải thấp hoặc tải lên nhiều hơn một nhân tố, bạn cần cân nhắc loại bỏ hoặc điều chỉnh thang đo.
Kết luận và ứng dụng của cách chạy EFA cho biến phụ thuộc
Việc thực hiện đúng cách chạy EFA cho biến phụ thuộc giúp nhà nghiên cứu xác định rõ cấu trúc tiềm ẩn của thang đo, từ đó đảm bảo tính hợp lệ và độ tin cậy trước khi tiến hành các phân tích sâu hơn như hồi quy tuyến tính, hồi quy đa biến hay mô hình SEM.
Khi các biến quan sát của biến phụ thuộc đã đạt yêu cầu qua EFA, bạn có thể tính điểm nhân tố hoặc điểm trung bình để sử dụng trong các bước phân tích tiếp theo. Điều này giúp mô hình nghiên cứu trở nên chặt chẽ, nhất quán và có giá trị khoa học cao hơn.
Tóm lại, cách chạy EFA cho biến phụ thuộc trong SPSS không hề phức tạp nếu bạn nắm rõ quy trình và tiêu chí đánh giá. Việc hiểu đúng và áp dụng chuẩn EFA sẽ giúp bạn tránh được những lỗi phương pháp phổ biến và nâng cao chất lượng bài nghiên cứu, luận văn hoặc báo cáo khoa học của mình.
Khám phá Dịch vụ SPSS tại: Dịch vụ chạy SPSS | Uy tín & Hiệu quả
Khám phá Dịch vụ AMOS tại: Dịch vụ chạy AMOS | Uy tín & Hiệu quả
Khám phá Dịch vụ STATA/EVIEWS tại: Dịch vụ chạy STATA/EVIEWS | Uy tín & Hiệu quả
Khám phá Dịch vụ SMARTPLS tại: Dịch vụ chạy SMARTPLS | Uy tín & Hiệu quả
